Quán cà phê nằm trên 1 con đường nhỏ tuy gần nhưng dường như rất xa không khí ồn ào nơi phố thị. Men theo những bậc thềm đá màu trắng có dốc thoai thoải tạo cảm giác dễ chịu và thong dong, ta đã đến được với một không gian xanh, tiện nghi được bố trí khá hợp lý và hài hòa với khu vực cảnh quan.
Sau khi đi hết những bậc thềm thì quả thật thế giới Cầm Hạc mới thật sự bắt đầu. Ngay cạnh lối vào là một hồ nước với sen và những loại thủy cảnh vừa sinh động, lạ mắt. Dễ thấy người thiết kế đã rất chăm chút cho công trình ngay từ cái nhìn đầu tiên bằng cách bố trí một hồ nước hình bậc thang, vừa tạo điểm nhấn, vừa mang đến một cảm giác mát mẻ, dễ chịu.
Gia chủ đã đặt tên quán (cà phê Cầm Hạc) trước khi xây dựng để kiến trúc sư Trần Quang Hưng và Nguyễn Nhật Vũ phóng tác theo. Tương truyền, đời nhà Tống có người tên Triệu Thanh Hiến ở đất Thục, mỗi khi được bổ nhiệm làm quan ở đâu đó, ông chỉ mang theo một cây đàn và con chim hạc - biểu thị cuộc sống thanh cao nhàn nhã.
Cho nên khối nhà như cây đàn phong cầm, với những cái sảnh, đường nét mạnh mẽ và con chim hạc ở đây là sự biểu trưng ước lệ qua cảnh vật trong tự nhiên thu nhỏ. Hai hình tượng đó giao hòa mà không có sự phân cách.
Trong không gian gần 500m2, người chủ đầu tư xây quán cà phê nép về một phía, chiếm phân nửa một trệt, một lầu. Và khối nhà này không có cửa, không làm nóc để tất cả mở toang ra với đất trời.
Nóc là những cây dù, lùm cây và phần đất còn lại là hoa cỏ, hồ, thác nước, lối đi. Từ đó, ngồi ở góc nào cũng đều phóng được tầm nhìn bao quát trong không gian mở với nắng, gió, mặt nước và cảnh sắc.
Thủy cảnh và sân vườn cũng là một trong những điểm nhấn khá độc đáo của toàn thể công trình. Đó cũng là lí do mà không gian Cầm hạc vừa phản phất chút hiện đại nhưng rồi bỗng tan đi trong màu xanh vô cùng của thiên nhiên được sắp đặt một cách khéo léo.
Nguồn: Sức Sống Mới